Tag

Mỹ (USA)

Browsing

Mấy hôm nay nhận được nhiều email hỏi về Work and Travel quá, làm mình bất chợt nhớ đến nước Mỹ xa xôi, nhớ đến những người bạn thân thương. Lâu rồi bọn mình cũng chẳng liên lạc với nhau, phải chăng thì cũng vài câu hỏi thăm trên Facebook thôi, chẳng có cách nào rút ngắn được khoảng cách về địa lý. Vẫn ước muốn ngày nào đó được gặp lại mọi người, được thăm lại nước Mỹ, được ăn lại những món ăn yêu thích, đi trên những con đường quen thuộc. Tưởng như công việc, cuộc sống bận rộn sẽ làm vơi đi nỗi nhớ, thế nhưng thỉnh thoảng vẫn thấy buồn buồn, nhớ nhung, nhất là những lúc nghe lại vài bản nhạc đồng quê của Brad Paisley, hay tranh thủ đọc vài chương cuốn Safe Haven của Nicholas Sparks. Năm tháng, không quá dài nhưng…

Có Days Inn, nơi bọn mình gặp nhau lần đầu tiên, và lưu lại những kỷ niệm đầu tiên ở Simpsonville.Có phòng 213 :)Có phòng 201Có Cracket BarrelDaysinnCó những con đường nhỏ ngoằn ngoèoCó khu mình ởNhững căn hộ thân thươngĐường về nhàCó MaksymCó TarasIgor và Domingo :)Có NhiCó Thanh (nó giả vờ đấy, nó ko biết nấu đâu =))Có nhiều nhiều những người thân thương và những nơi khác nữa, mà mình không thể nào kể hết.Thế nhé, chào nhé Simpsonville, chào nhé American dream. Mình phải sống cho hiện thực và ước mơ đây.P/s: từ giờ mình sẽ không viết thêm bài nào về nước Mỹ nữa. Chuẩn bị cho những chuyến đi và khám phá mới thôi.

Vừa tới đảo đã thấy hai vợ chồng cô Fair vẫy tay. Nhìn cô hơi khác so với trong hình nên mình có phần ngỡ ngàng, nhưng sau khi hai cô chú chạy lại và giới thiệu thì mình biết đã không nhìn lầm. Mở đầu là màn ôm hôn thắm thiết nhé, xong rồi cô chú hỏi han hai đứa ăn sáng chưa, mình với Thanh nói ăn rồi, vậy mà cô vẫn mời hai đứa đi uống cafe và ăn muffin ở quán cafe gần bờ biển. Vừa ăn vừa nghe cô chú kể chuyện về cô chủ quán khó tính, rồi hỏi han về những chuyến đi của bọn mình, dự định của bọn mình ở đây. Sau đó cô chú còn ngồi bàn kế hoạch đưa bọn mình đi chơi những đâu trong ngày hôm nay, vì hôm đó là ngày lễ nên cả hai được…

Hình như mình viết hơi nhiều nhỉ? Nhưng vì thứ Năm này mình sẽ bắt đầu chuyến đi mới, sợ không có thời gian để viết nốt.Sáng hôm sau Emily dẫn bọn mình đi bộ qua những con phố nhỏ bé, xinh đẹp của Portland, rồi rẽ vào một quán cafe gần nhà tên Coffee by Design để uống cafe và ăn bánh. Quán được trang trí mang tính nghệ thuật cao, không rộng lắm, chủ yếu là chiều dài, quán có hai cửa trước và sau nên quầy phục vụ được đặt ở giữa, còn hai phía là ghế ngồi. Trên tường treo ảnh và tranh vẽ (bán) của một vài họa sĩ (chủ yếu là của Vibrant). Mình thích cái cách người ta làm bảng hiệu và thực đơn bằng cách dùng phấn vẽ lên bảng đen, rất đẹp mà còn tiết kiệm nữa, chưa kể có thể…

Đặt cái tên dài dài bắt chước cái phim Hotboy Nổi Loạn và Câu Chuyện Về Thằng Cười, Cô Gái Điếm và Con Vịt gì đó mà thiên hạ đang rủ nhau đi xem rần rần, rồi viết review loạn cả lên, mà mình vẫn chỉ nắm sơ sơ cái nội dung là về những nhân vật được nêu ở tên phim mà thôi. Mà thôi, quên cái bộ phim này đi, tập trung kể chuyện đã.(tên dài đến nỗi mình nhớ mãi không được nên phải google rồi copy nguyên cái tên vào đấy hehe)Chắc không ai tin bọn mình mua vé từ Boston lên Portland với cái giá 3.5usd đâu nhỉ. Phải công nhận ở Mỹ đi xe buýt là rẻ nhất, nhất là của Megabus. Mà bọn mình lại may mắn khi hôm đây không đủ khách, megabus phải gửi bọn mình qua hãng xe buýt khác (quên tên mất rồi). Xe đẹp…

Đó giờ chưa viết bài nào về Simpsonville, nơi mà mình yêu nhất, nơi đã gắn bó và lưu lại rất rất nhiều kỷ niệm của mình và các bạn. Tranh thủ những ngày chuẩn bị cho chuyến đi ngắn và một vài thay đổi lớn tiếp theo, mình sẽ cố gắng viết hết về chuyến du lịch 2 tuần, và về Simpsonville. Vừa lấy lại được dữ liệu trong cái ổ cứng Toshiba cùi bắp, mở ra xem, mấy tấm đập vào mắt đầu tiên là bọn trẻ nhà My Daja và Caitlyn. Thế là nghĩ ngay đến việc khoe với mọi người vài tấm mình chụp bọn nó, với lại tranh thủ kể chuyện hai bà mẹ trẻ luôn. À quên, nhắc mọi người đừng nên mua ổ cứng di động của Toshiba, vì cái thiết kế ngay chỗ adapter của nó rất rất là tệ, dùng một…

Mua cái vé của Megabus đi Boston trước, có 6usd thôi. Y như lần ở Washington DC, hai đứa lại phải lang thang lúc 11h đêm để tìm đường ra bến xe, rồi phải đứng chờ hơn một tiếng vì bị delay. Thế mà chả hiểu chú tài xế chạy thế nào mà cũng đến nơi đúng giờ, khoảng 4h sáng gì đó. Kento mấy hôm trước cũng gửi tin nhắn trên Couch surfing hướng dẫn mình đường đi tới nhà rồi, nhưng mình cũng chưa nghiên cứu xem đường đi như thế nào, chỉ biết phải đi tàu điện ngầm tuyến màu đỏ tới ga MIT. Lúc hai đứa tới ga South Station của Boston thì vừa buồn ngủ, lại còn vừa mệt nữa chứ, trong khi đó phải 5h30 mới là chuyến đầu tiên. Thế là loay hoay tìm đường đến chỗ mua vé metro. Trời ạ, bảng…

Mấy hôm nay về lại Việt Nam rồi, thời tiết nắng nóng, khó chịu, và bụi bặm quá, nên mình cũng chẳng có hứng viết lách gì hết. Nói thật là buổi sáng đầu tiên ngủ dậy sau một chuyến đi dài, mình cứ tưởng vừa bước ra khỏi một giấc mơ dài. Nếu không nhìn thấy những kỷ niệm của nước Mỹ xung quanh, chắc mình cũng nghĩ tất cả chỉ là mơ thôi.Mấy hôm nay lôi cuốn Brooklyn ra đọc, lại nhớ đến chị Devon, người đã host bọn mình tới 4 ngày ở New York. Phải nói là bọn mình biết ơn chị lắm lắm, không có chị thì không biết bọn mình không biết ngủ ở đâu (có lẽ ở Penn Station chăng?). Mình gửi request tìm host cho chuyến đi NY cách đó hơn 2 tuần trên Couch Surfing, mình gửi phải gần 20 người,…

Phương tiện này chắc nhiều anh chị ở Mỹ cũng chưa thử đâu hen!. Mình thấy ai cũng nói đi xe lửa đẹp, tiện nghi, được ăn uống gì đó, nên cũng khoái lắm, muốn đi thử cho biết. Nhất là lần này mình lên tận trên miền Bắc, cho nên mình với Thanh ngồi tưởng tượng ra biết bao nhiêu là cảnh đẹp, là thiên đường, tưởng tượng xong thì đặt vé luôn. Portland- Greenville, hết hơn 160 usd. Transit ở chặng Boston và Washington DC. Lúc đầu đi lấy vé ở trạm xe lửa Bắc Greenville thấy vắng tanh, tưởng đâu ít người đi lắm. Ai dè lúc đi thấy cũng đông ra phết, nhất là đoạn từ Boston đi Washington DC. Còn từ Portland đến Boston thì vắng ơi là vắng, vắng đến nỗi hai đứa mình mỗi đứa một dãy ghế, nằm ngủ thẳng cẳng. Giờ…

Còn vài tiếng nữa phải chia tay nước Mỹ để về với Việt Nam rồi. Ngủ không được nên tranh thủ kể tiếp chuyện đi bụi.Sau ngày thứ hai lạc đường và lang thang ở khu Times Square, ngày thứ hai bọn mình đã lên kế hoạch kỹ hơn. Nào là sẽ đi Wall St., xem bảo tàng tài chính, rồi Trinity Church, City Hall, NY stock exchange, hai tòa nhà World Trade Center bị sập, rồi sẽ đi China Town và Little Italy. Dự định là dự định vậy thôi, chứ thật ra có đi được hết đâu. Sáng dặn nhau dậy sớm để đi, thế rồi cũng 9h mới mở mắt, ăn sáng, đi qua đi lại mãi đến hơn 10h mới bắt đầu đi. Mình không nhớ đi tuyến metro nào để đến được Wall St lắm. Ai tới NY thì cứ lấy cuốn bản đồ subway…